Phạm Đình Chương
(Viết để tưởng niệm nhạc sĩ Phạm Đình Chương và ngẫm về biến cố 30-4-1975)
Ta thường nghe nói mỗi ca sĩ đều có dăm ba bài ca tủ, còn nhạc sĩ nào cũng có ít nhất một bản nhạc để đời. Tôi không phải là ca sĩ, mà cũng chẳng phải là nhạc sĩ ; vậy mà tôi cũng có một bài ca tủ, một bản nhạc để đời. Mới nghe, đã thấy muốn tức cười ; nhưng với tôi, nói dzậy mà lại đúng là dzậy đó. Số là tôi không đến nỗi thuộc loại đàn gảy tai trâu cho lắm, nên cũng thích nghe nhạc như mọi người. Và bởi cũng biết nghe nhạc như ai, nên tôi mới chọn cho tôi một bài ca tủ, một bản nhạc để đời. Thôi thì nói gần nói xa chẳng qua nói thật, cái bài ca tủ, cái bản nhạc đề đời tôi chọn, ấy là bản Xóm đêm của nhạc sĩ Phạm Đình Chương, với lời ca dưới đây mà tôi mong là đúng với nguyên bản :
Đêm khuya ngõ sâu như không màu
Qua phên vênh có bao mái đầu
Hắt hiu vàng ánh điện câu.
Đường dài không bóng
Xa nghe tiếng ai ru mơ màng
Mưa rơi rơi xóa lối đi mòn
Có đôi lòng vững chờ mong.
Ai chia tay ai đầu xóm vắng im lìm
Ai rung lên tia mắt ngàn câu êm đềm
Mong sao cho duyên nghèo mai nắng gieo thềm
Đẹp kiếp sống thêm.
Màn đêm tịch liêu
Nghe ai thoáng ru câu mến trìu
Nghe không gian tiếng yêu thương nhiều
Hứa cho đời thôi đìu hiu.
Đêm tha hương ai vọng trông
Đêm cô liêu chinh phụ mong
Đêm bao canh mưa âm thầm
Theo gió về khua cơn mộng
Hẹn mai ánh xuân nồng.
Cho nên đêm còn dậy hương
Để dìu bước chân ai trên đường
Để nhìn xóm khuya không buồn
Vì người biết mang tình thương

