Trần Gia Phụng (Danlambao) -
Cách đây sáu chục năm, trước khi Việt Minh cộng sản tiếp thu Hà Nội
(10-10-1954), tại thành phố nầy xảy ra vụ án mạng ông Đỗ Đình Đạo, một
nhà hoạt động chính trị nổi tiếng, mà cho đến nay chưa biết ai là thủ
phạm, nhưng lại ảnh hưởng lâu dài đến cuộc đời của nữ văn sĩ Thụy An.
1. Nữ văn sĩ Thụy An
Bà Thụy An tên thật là Lưu Thị Yến, sinh ngày 24 tháng 8 năm bính thìn
(21-9-1916), con gái đầu của ông Lưu Tiến Ích và bà Phùng Thị Tôn, người
làng Hòa Xá, huyện Ứng Hòa, Hà Đông. Bà từ trần tại Sài Gòn ngày 7
tháng 5 năm kỷ tỵ (10-6-1989), thọ 74 tuổi (tuổi ta), pháp danh Nguyên
Quy. (Theo tộc phả Bùi tộc Châu Cầu, Phủ Lý, Hà Nam.)
Năm 1934, lúc 18 tuổi, bà kết hôn với ông Bùi Nhung (1907-1987). Bùi
Nhung là con cụ Bùi Thức (tiến sĩ Nho học), người Châu Cầu, Phủ Lý, Hà
Nam, và là em ông Bùi Kỷ (phó bảng Nho học), và cũng là em bà Bùi Thị
Tuất tức bà Trần Trọng Kim. Hai ông bà Bùi Nhung-Thụy An có sáu người
con là Bùi An Dương, Bùi Thụy Băng, Bùi Thu Linh (nữ), Bùi Dương Chi,
Bùi Ngọc Trinh (nữ) và Bùi Châu Công.
Sau khi sinh người con út, Thụy An sống ly thân với Bùi Nhung, nhưng
không ly dị. Lý do vì lúc đó, Bùi Nhung liên hệ tình cảm với bà Lưu Thị
Trạch, tên thường gọi là Việt. Bà Trạch hay Việt là em ruột bà Thụy An,
nên Thụy An im lặng rút lui, nhường chồng cho em.
Bùi Nhung là nhà văn, nhà giáo, bút hiệu Băng Dương, đã từng làm giám
đốc Đài phát thanh Hà Nội năm 1948-1949 và sau đó 1951-1954. Bùi Nhung
còn làm giám đốc đài phát thanh Hải Phòng năm 1954, trong thời gian 300
ngày trước khi Hải Phòng bị Việt Minh tiếp thu. (Việt Minh tiếp thu Hải
Phòng ngày 13-5-1955.) Trong thời gian nầy, xảy ra vụ án mạng Đỗ Đình
Đạo ngày 29-7-1954. Bà Thụy An bị nghi ngờ và bị bắt giữ ở nhà ga xe hỏa
gần Hải Phòng. Bùi Nhung biết được, đã đến thăm bà Thụy An.
Bà Thụy An là nữ tiểu thuyết gia duy nhất có tên trong bộ sách Nhà văn hiện đại
do Vũ Ngọc Phan biên soạn. Bộ sách nầy gồm 4 quyển, do Tủ sách Tao Đàn,
Nxb. Tân Dân ấn hành tại Hà Nội từ năm 1942 đến năm 1945, đánh số trang
liên tục, trong đó quyển tư viết về các tiểu thuyết gia. Bộ sách nầy về
sau được tái bản nhiều lần. Vũ Ngọc Phan cho rằng tiểu thuyết Một linh hồn (xuất bản 1943) của bà Thụy An là cuốn tiểu thuyết xuất sắc nhất của phụ nữ Việt Nam trước năm 1945.
Ngoài tài làm thơ và viết tiểu thuyết, bà Thụy An còn làm báo, viết
phóng sư. Sau khi kết hôn, Thụy An cùng chồng vào Sài Gòn lập ra tuần
báo Đàn Bà Mới. Bùi Nhung làm giám đốc chính trị (directeur
politique), còn Thụy An làm giám đốc kiêm chủ bút (directrice et
rédactrice-en-chef).
Tại Sài Gòn, lúc đầu báo quán Đàn Bà Mới nằm trên đường Leman.
(Đường Leman về sau là đường Cao Bá Nhạ, quận 1.) Sau đó, báo quán đổi
qua số 43 đường Galliéni. (Đường Galliéni về sau đổi thành đường Trần
Hưng Đạo.) Báo Đàn Bà Mới xuất bản hàng tuần vào ngày Thứ Bảy, ra
số đầu tiên (số 1) ngày Thứ Bảy 1-12-1934. Khi đổi trụ sở qua
đườngGalliéni, Đàn Bà Mới cũng đổi ngày ra là Thứ Hai hằng tuần. Số cuối
cùng (số 95) ra ngày Thứ Sáu 4-6-1937.
Năm 1938, bà Thụy An ra Hà Nội, xuất bản tuần báo Đàn Bà, phát
hành vào ngày Thứ Sáu hàng tuần, số đầu ra ngày 16-2-1938 và số cuối vào
tháng 4-1939. Tòa soạn tuần báo Đàn Bà đặt trên đường Wiélé. (Đường nầy
về sau đổi thành đường Tô Hiến Thành.)
Theo bà Bùi Ngọc Trinh, con gái của bà Thụy An, thì Thụy An từng làm
Giám đốc Vietnam Press, nhưng theo người cháu của bà Thụy An thì ông
biết chắc chắn Thụy An có làm việc cho Vietnam Press, nhưng không rõ
chức vụ. (Nói chuyện với ông Quyền tại San Jose ngày 8-7-2014.)
Cũng theo nguồn tin trong gia đình, thì vào năm 1951, Thụy An đưa bốn
trong sáu người con, vào sinh sống ở Sài Gòn. Đó là An Dương, Thu Linh,
Ngọc Trinh và Châu Công. Hai người còn lại là Thụy Băng và Dương Chi
sống với ông Bùi Nhung và bà vợ sau của ông Nhung.
Không được biết do tình trạng gia đình, hay do công việc, Thụy An lúc
nầy hay ra vào Sài Gòn - Hà Nội. Theo lời kể của Bùi Thụy Băng, con trai
bà Thụy An, thì khoảng nửa tháng trước khi Việt Minh tiếp thu Hà Nội,
Thụy An từ Sài Gòn ra Hà Nội. (Thụy Khuê, Nhân văn Giai phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc,
Virginia: Nxb. Tiếng Quê Hương, 2012, tr. 179.) Tuy nhiên, Việt Minh
tiếp thu Hà Nội ngày 10-10-1954. Nếu nửa tháng trước ngày Việt Minh tiếp
thu Hà Nội tức khoảng cuối tháng 9. Trong khi đó, Đỗ Đình Đạo chết ngày
29-7-1954. Lúc đó, Thụy An đã có mặt tại Hà Nội. Vậy Thụy An phải ra Hà
Nội trước ngày nầy. Nếu trước nửa tháng thì có thể trước ngày ký kết
hiệp định Genève 20-7-1954. Đây là chuyến đi cuối cùng của Thụy An vì sau đó bà mắc nạn và ở lại đất Bắc.
Văn nghiệp bà Thụy An khá phong phú. Bà có thơ đăng trên tạp chí Nam Phong năm 13 tuổi (1929). Bà làm nhiều thơ nhưng không in thành tập. Về tiểu thuyết, ngoài truyện dài Một linh hồn, bà xuất bản hai tập truyện ngắn là Vợ chồng (25 câu chuyện về hạnh phúc gia đình) và Bốn mớ tóc. Bìa sau của tập truyện ngắn Bốn mớ tóc có in dòng quảng cáo: Đón đọc Nhà lãnh tụ, là sách bà Thụy An dự tính sẽ viết về Đỗ Đình Đạo.
Thụy An còn nhiều tác phẩm viết sau năm 1954 ở Bắc Việt Nam và cả trong thời gian ở tù vì vụ Nhân văn Giai phẩm,
chưa được ấn hành. Dầu bị xáo trộn trong gia đình, Thụy An vẫn tiếp tục
hoạt động báo chí, sáng tác văn thơ, nhưng bất ngờ bà bị mắc nạn vào
nghi án về cái chết của người bạn gia đình là Đỗ Đình Đạo.
2. Đỗ Đình Đạo bị đột tử
Đỗ Đình Đạo sinh ngày 17-7-1911 tại Hà Nội, là con của cụ Đỗ Đình Tiến
(bị Việt Minh giết) và cháu nội của Đô thống Đỗ Đình Thuật. Ông gia nhập
Đại Việt Dân Chính Đảng do Nguyễn Tường Tam thành lập năm 1938, rồi gia
nhập Việt Nam Quốc Dân Đảng.
Năm 1952, thủ tướng chính phủ Quốc Gia Việt Nam là NguyễnVăn Tâm giao
cho Đỗ Đình Đạo chỉ huy Đoàn Quân Thứ Lưu Động (Groupe Administratif
Mobile en Opération viết tắt là GAMO) ở Bắc Việt. Trước hiệp định
Genève, Việt Nam chưa bị chia hai, Ngô Đình Diệm thành lập chính phủ
ngày 7-7-1954. Hai ngày sau (7-7-1954), ông Diệm bổ nhiệm Hoàng Cơ Bình
làm đại biểu chính phủ tại Bắc Việt kiêm chủ tịch Uỷ ban Bảo vệ Bắc
Việt. Uỷ ban nầy còn có Trần Trung Dung làm uỷ viên dân sự và thiếu
tướng Nguyễn Văn Vận làm uỷ viên quân sự, chính thức hoạt động ngày
12-7-1954. Hoàng Cơ Bình mời Đỗ Đình Đạo vào Uỷ ban Bảo vệ Bắc Việt, có
thể vì ông Đạo đang chỉ huy binh đoàn GAMO, nắm trong tay lực lượng quân
sự.
Những người lúc đó ở Hà Nội cũng như ở Hải Phòng, chuẩn bị di cư vào
Nam, cho biết là đã được tin Đỗ Đình Đạo bị ám hại vào cuối tháng
7-1954. Trong sách Việt Nam Quốc Dân Đảng, tác giả Hoàng Văn Đào
xác định Đỗ Đình Đạo đột ngột từ trần tại nhà số 1 đường Tuyên Quang, Hà
Nội tối 29-7-1954. (Hoàng Văn Đào, Việt Nam Quốc Dân Đảng, tái bản kỳ II, Sài Gòn: 1970, tr. 489.)
Đường Tuyên Quang về sau đổi thành đường Cao Bá Quát. Ngôi nhà nầy là
nhà của bà Thụy An. Lúc đó, Hà Nội vẫn còn thuộc chính quyền Quốc Gia
Việt Nam. Nhà đương cuộc tìm thấy Đỗ Đình Đạo bị đột tử một mình trong
nhà bà Thụy An, nên truy tìm bà để mở cuộc điều tra và chận bắt bà tại
ga xe lửa nhỏ gần Hải Dương.
Được tin nầy, báo chí Hà Nội liền chạy những bài phóng sự về cái chết
của Đỗ Đình Đạo, có tựa đề nóng bỏng, giật gân, nhằm hấp dẫn độc giả: Vụ
án vì TÌNH, TIỀN HAY CHÍNH TRỊ? Báo chí còn cho biết bản khám nghiệm
pháp y tử thi Đỗ Đình Đạo do bác sĩ Phán ký tên, kết luận rằng ông Đạo
bị chết vì chất độc cyanure de mercure. (Theo lời người con ông Đạo.)
Khi Đỗ Đình Đạo bất ngờ từ trần, bà Đỗ Đình Đạo cùng 12 người con đang
sinh sống ở Sài Gòn. Được hung tin, bà Đạo ngất xỉu, đau yếu. Chị của
ông Đạo cùng người con gái đầu của ông Đạo, lúc đó 22 tuổi, từ Sài Gòn
ra Hà Nội, lo việc tang ma cho nạn nhân.
Dựa vào những bài phóng sự trên báo chí, nhiều câu chuyện chung quanh
cái chết của Đỗ Đình Đạo được bàn tán, nhất là mối liên hệ giữa Đỗ Đình
Đạo với người chủ nhà là Thụy An.
3. Liên hệ giữa Thụy An và Đỗ Đình Đạo
Để thấy rõ mối liênn hệ giữa Thụy An và Đỗ Đình Đạo, trước hết cần chú ý
là Đỗ Đình Đạo không phải chỉ là bạn của Thụy An, mà còn là bạn với cả
Bùi Nhung, chồng bà Thụy An.
Về phía Thụy An, tuy sống ly thân với Bùi Nhung, nhưng bà không ly dị
chồng. Thụy An đã im lặng hy sinh hạnh phúc của mình cho em ruột mình,
và vẫn còn thương yêu chồng con nên không đoạn tuyệt chồng mà bà chỉ tự ý
sống ly thân, chứ không phải bà ly thân vì phán quyết của tòa án. Đây
là sự hy sinh mà ít phụ nữ có thể chịu đựng được.
Về phía Đỗ Đình Đạo, ông là một nhà hoạt động chính trị nổi tiếng, chỉ
huy một binh đoàn lớn. Ông giao thiệp rộng, và ông cũng là bạn của Bùi
Nhung. Ông không thể tự mình làm hại đến tình bạn và cũng là tình đồng
chí với Bùi Nhung. Chắc chắn Đỗ Đình Đạo không dại gì có mối liên hệ bất
chính với Thụy An để bị mang tai tiếng, mất bạn bè, mất đồng chí, còn
bị giới chính trị, dân chúng và ngay cả binh đoàn GAMO, chê cười, khinh
dễ mình, làm suy giảm niềm tin của mọi người.
Đỗ Đình Đạo có vợ và 12 người con. Người con đầu sinh năm 1932 và người
con út sinh năm 1954, ngay trước khi Đỗ Đình Đạo qua đời. Đỗ Đình Đạo
chăm sóc gia đình, vợ con rất chu đáo. Gia đình ông hạnh phúc. Các con
ông Đạo xác nhận ông Đạo là chỗ thân tình với hai ông bà Bùi Nhung và
Thụy An, chứ ông không phải là tình nhân của Thụy An.
Trong gia đình Bùi Nhung, người cháu của Bùi Nhung cho biết rằng Thụy An
và Bùi Nhung đều là bạn của Đỗ Đình Đạo.Vảo đầu năm 1954, người cháu
nầy sống trong nhà của Bùi Nhung ở Ngõ Nhà Đo (Hà Nội). Người nầy thấy
Đỗ Đình Đạo thỉnh thoảng đến nhà Bùi Nhung, nhưng để theo dõi tin tức
thời sự hơn là chuyện tình cảm. Người nầy khá kính trọng Đỗ Đình Đạo,
cũng đã từng gặp gỡ riêng tư và có một lần đi xem hát giải trí ở Hà Nội
với Đỗ Đình Đạo.
Như thế, trong thực tế, không hề có liên hệ tình cảm nam nữ giữa Thụy An
và Đỗ Đình Đạo. Cũng trong thực tế, những hoạt động cá nhân của hai bên
cho thấy đây là mối liên hệ bạn bè và nhất là chính trị lúc bấy giờ.
Các con cháu trong gia đình của cả hai bên, lúc đó đã khôn lớn, có người
học lớp Đệ tứ (lúc đó học lớp đệ tứ tức lớp 9 là khá lớn tuổi), có
người học năm cuối bậc trung học (chuẩn bị thi tú tài), biết quan sát,
cũng chẳng thấy có dấu hiệu tình cảm gì giữa hai bên. (Người viết hỏi
chuyện riêng biệt con cháu hai bên.)
Ngang đây vấn đề liên hệ bạn bè giữa Thụy An và Đỗ Đình Đạo đã khá rõ
ràng, hoàn toàn không có chuyện “quan hệ vợ chồng”(?) như Việt Minh cộng
sản tuyên tuyền khi kết án Thụy An và một số sách báo sau nầy viết lại.
4. Nghi án vụ Đỗ Đình Đạo bị đột tử?
Có một câu hỏi mà chắc chắn nhiều người đặt ra là tại sao Đỗ Đình Đạo bị
đột tử tối 29-7-1954 tại nhà Thụy An? Lúc đó, Thụy An vừa từ Sài Gòn ra
Hà Nội vì mục đích là để kiếm cách cứu Bùi Việt Quốc là con của Bùi
Nhung với người vợ sau là Lưu Thị Trạch, em gái bà Thụy An. Bùi Nhung
đang làm giám đốc Đài phát Hà Nội. Bùi Việt Quốc bị Việt Minh bắt cóc để
áp lực Bùi Nhung không được di chuyển đài Phát thanh Hà Nội xuống Hải
Phòng để tiếp tục tiếng nói của chính phủ Quốc Gia Việt Nam trước khi
cộng sản tiếp thu Hải Phòng (13-5-1955), rồi mang vào Nam Việt Nam.
Ngoài ra, Thụy An còn ra Hà Nội nhằm thông báo cho Đỗ Đình Đạo một số
tin tức và diễn tiến chính trị ở Sài Gòn.
Khi Đỗ Đình Đạo bị đột tử trong nhà bà Thụy An, thì thủ tục đầu tiên
chính quyền Hà Nội, thuộc chính phủ Quốc Gia Việt Nam, phải tìm chủ nhà
để mở cuộc điều tra. Chủ nhà chính là bà Thụy An. Vụ án mới chỉ bắt đầu
tiến hành, cuộc điều tra chưa kết thúc, chưa đưa ra xét xử trước tòa án.
Đây mới chỉ là nghi án, chưa có kết luận gì cả, nhưng do đề tài báo chí
TÌNH, TIỀN HAY CHÍNH TRỊ, nên nhiều dư luận đồn đoán lan truyền.
Một trong những lời đồn đoán quan trọng là người ta nghi ngờ phải chăng
Thụy An làm việc cho Việt Minh cộng sản, nên nhận lệnh giết Đỗ Đình Đạo
là một lãnh tụ quốc gia? Tuy nhiên, nếu Thụy An theo lệnh của Việt Minh
giết Đỗ Đình Đạo, thì sau khi hành động, Thụy An phải tìm đường trốn vào
mật khu của Việt Minh để được an toàn. Lúc đó Việt Minh đang bao vây Hà
Nội và chờ đợi ngày tiếp thu. Đàng nầy, không có chuyện Thụy An trốn
theo Việt Minh.
Ngoài ra, cuộc sống của Thụy An trước cũng như sau khi Việt Minh tiếp
thu Hà Nội (10-10-1954), cho thấy rằng trước sau Thụy An chẳng liên lạc
gì với Việt Minh, cũng không cộng tác với Việt Minh. Chẳng những thế,
Việt Minh còn trù dập và vu cáo Thụy An làm gián điệp cho Pháp trong vụ
án Nhân văn Giai phẩm năm 1960.
Sau nầy, chính Thụy An cũng thổ lộ là bà không biết ai giết Đỗ Đình Đạo?
Cần chú ý thêm là khi xuất bản tập truyện ngắn Bốn mớ tóc, Thụy An cho
in trên bìa sau sách nầy dòng quảng cáo: Đón đọc Nhà lãnh tụ, là sách bà
Thụy An dự tính sẽ viết để ca tụng Đỗ Đình Đạo. Như thế, xét cho cùng,
nếu không giúp đỡ Đỗ Đình Đạo, người bạn của gia đình, thì Thụy An chẳng
có lý do gì để đầu độc Đỗ Đình Đạo. Bà giết ông Đạo để làm gì? Chẳng vì
tình, cũng chẳng vì tiền, mà cũng chẳng vì tranh chấp chính trị?
Thực tế, dư luận chung lúc đó cho rằng chính Việt Minh đã ám sát Đỗ Đình
Đạo. Việt Minh vốn chủ trương giết tiềm lực, tiêu diệt tất cả những
thành phần theo chủ nghĩa dân tộc, có khả năng đối kháng với Việt Minh.
Từ năm 1945, nhiều lãnh tụ quốc gia bị Việt Minh thanh toán mà không vết
tích như Nguyễn Thế Nghiệp, Nguyễn Ngọc Sơn, Trương Tử Anh, Nguyễn Hữu
Thanh (Lý Đông A), Nhượng Tống…
5. Thụy An bỏ trốn
Theo lời bà Thụy An sau nầy kể lại cho người cháu của ông Bùi Nhung, thì
ngày 29-7-1954, Đỗ Đình Đạo mượn nhà Thụy An để tổ chức hội họp. Tin
trong gia đình bà Thụy An cho biết hôm đó là một cuộc họp chính trị, có
người không muốn dùng công sở của chính phủ, cũng không muốn thuê các
nhà hàng hay khách sạn vì sợ lộ bí mật, nên ông Đạo mới mượn nhà bà Thụy
An để tổ chức hội nghị, tức địa điểm trung lập. (Nói chuyện với ông Q.,
cháu Bùi Nhung ngày 8-7-2014.)
Cũng tin trong gia đình, Đỗ Đình Đạo bị đột tử tối 29-7-1954, thì sáng
ngày hôm sau, Thụy An về nhà. Bà thấy Đỗ Đình Đạo đã chết, nằm ngay
ngắn, trên bàn có một bát (tô) miến, mà về sau nhà đương cuộc Hà Nội nói
là có chất độc. Bà Thụy An không biết ai đã giết Đỗ Đình Đạo, hay Đỗ
Đình Đạo tự sát, nhưng trước tình trạng nầy, bà hoảng sợ bỏ trốn.
Trên chuyến tàu hỏa từ Hà Nội đi Hải Phòng, Thụy An bị bắt tại một nhà
ga nhỏ cuối cùng trước khi đến Hải Phòng, và bị tạm giữ ngay tại đó,
trong một căn phòng, bên ngoài do một người da đen, bận thường phục canh
gác. Vì vậy Thụy An không biết cơ quan nào đã bắt mình: Phòng nhì Pháp,
hay sở Liêm phóng (Công an), hoặc Cảnh sát?
Được tin vợ bị bắt, Bùi Nhung liền tìm đến thăm. Ông Nhung nói với vợ
đại ý rằng ông không đủ thế lực và khả năng để bảo lãnh Thụy An ra khỏi
tù. Bà hãy đợi xem thình hình, rồi sẽ liệu định sau. Thụy An liền nhờ
Bùi Nhung mua giúp cho bà một chai rượu Tây (Pháp), để bà tặng cho người
canh gác, nhằm nhờ ông ta giúp đỡ khi có việc cần. Bùi Nhung làm theo
lời vợ yêu cầu. Bà Thụy An tặng chai rượu cho người canh gác. Tối hôm
đó, người da đen canh gác uống rượu say. Bà Thụy An lợi dụng cơ hội bỏ
trốn. (Toàn bộ câu chuyện về cái chết ông Đạo và bà Thụy An bị bắt, bỏ
trốn theo lời bà Thụy An kể lại cho người cháu tên là Q. năm 1988. Ông
Q. nói chuyện với người viết tại San Jose ngày 8-7-2014.)
Thụy An kể rằng khi người tây đen đang say sưa, bà xin đi nhà vệ sinh
(cầu tiêu), rồi chui xuống lổ hầm nhà vệ sinh và bỏ trốn ra ngoài. Bà
đến nhà một người bạn gần đó tắm rửa và thay áo quần, rồi theo xe hỏa
trở ngược về Hà Nội.
Thời bấy giờ, loại cầu tiêu phổ thông là cầu tiêu đổ thùng. Cầu tiêu xây
cao, phía dưới là một hầm cầu, xây kín 3 phía, còn chừa một phía làm
cửa. Trong hầm cầu đặt một cái thùng để đựng chất uế thải. Mỗi tối hay
sáng sớm, một người phu đổ thùng đến mở cửa, thay thùng cũ, đặt một
thùng khác thế vào. Vì không dội nước, nên cái lỗ cầu thường rộng để
khỏi bị dính khi đi cầu. Nhờ vậy, Thụy An mới chui xuống được hầm cầu để
bỏ trốn.
Khi chính quyền Quốc Gia Việt Nam di chuyển vào Nam sau hiệp định
Genève, hồ sơ vụ việc Đỗ Đình Đạo và Thụy An được Tòa thượng thẩm Hà Nội
chuyển vào Tòa thượng thẩm Huế. Trong hồ sơ nầy, đến đoạn Thụy An bỏ
trốn, thì người ta ghi rằng bà Thụy An trổ nóc cầu tiêu để thoát thân.
(Theo lời kể của ông M. Đ.N. tức giáo sư Nguyễn Hữu Thứ, chánh án Tòa
thượng thẩm Huế. Giáo sư Thứ kể cho người viết là ông đã tận mắt đọc lại
hồ sơ nầy.)
Như thế là hai nguồn tin riêng biệt (tòa án và Thụy An) đều cho biết
rằng Thụy An bỏ trốn sau khi vào cầu tiêu. Chỉ khác nhau là phía tòa án
cho rằng Thụy An trổ nóc nhà cầu mà ra, còn Thụy An tự kể là đã chui
xuống hầm cầu trốn đi. Thực ra sức vóc phụ nữ thì khó có thể trổ nóc để
thoát thân và trước viễn cảnh bị giam cầm, Thụy An phải chấp nhận chui
hầm cầu dầu thiếu vệ sinh và hôi hám để bỏ trốn.
Do bị chính quyền Quốc Gia Việt Nam truy nã, Thụy An lo ngại, không dám
di cư vào Nam Việt Nam mà đành phải ở lại Bắc Việt Nam, trong khi Bùi
Nhung và con cái đều vào Nam. Sau đó, tại Bắc Việt Nam, Thụy An lại bị
liên hệ vào một vụ án khác.(Vào Nam Việt Nam, Bùi Nhung xuất bản năm
1965 tập hồi ký Thối nát, về giai đoạn 1945-1954.)
6. Thụy An và vụ án Nhân Văn Giai Phẩm
Sau năm 1954, tại Bắc Việt Nam nhà văn lão thành Phan Khôi chia giới văn
nghệ sĩ Hà Nội thành hai thành phần rõ rệt: 1) Nhóm “lãnh đạo văn nghệ”
hay những “ông quan văn nghệ”, viết văn theo lệnh của đảng Lao Động (LĐ
tức đảng Cộng Sản), được đảng LĐ tin cậy, giao nhiệm vụ chỉ huy, đứng
đầu là Tố Hữu. 2) Nhóm “quần chúng văn nghệ” là những thành phần còn
lại, yêu tự do dân chủ, không muốn gò bó trong giáo điều và sự quản lý
của “lãnh đạo văn nghệ.” Nhóm thứ hai đông đảo hơn, vận động cởi trói
văn nghệ. Cao điểm của cuộc vận động là các báo Giai Phẩm vàNhân Văn xuất hiện năm 1956.
Đảng LĐ liền trấn áp, tổ chức học tập, bắt bớ, tù đày những văn nghệ sĩ
phản kháng. Thế nhưng vẫn chưa đủ. Thụy An không tham gia và không viết
bài cho cả hai báo Giai Phẩm và Nhân Văn, vẫn bị bắt giam tại
ngục thất Hỏa lò Hà Nội vì bị cộng sản cho rằng bà tác động mạnh đến hai
nhóm nầy. Khi viên công an cộng sản hỏi cung, y nói với bà Thụy An
rằng: "Chị có mù đâu mà không thấy chế độ tốt đẹp ra sao, lại không
giác ngộ và mất tin tưởng ở chế độ, trong đầu chứa chấp toàn ý tưởng
phản động.” Trở về lại phòng giam, Thụy An tự chọc mù một mắt. Cán bộ trai giam hỏi Thụy An lý do vì sao tự chọc mù một mắt, bà trả lời: "Chế độ của các anh nhìn một mắt cũng đã thấy quá nhiều cái xấu xa chịu không nổi rồi, để cả hai mắt chắc tôi không sống nổi." (Thụy An kể chuyện cho người cháu là ông Q.) Đúng là đàn bà dễ có mấy tay!
Ngày 21-1-1960, Thụy An bị Tòa án cộng sản kết tội 15 năm tù giam, vì bị
tố cáo là tiếp tay cho cả hai nhóm Giai phẩmvà Nhân văn, và làm gián
điệp cho Pháp. Tuy nhiên, theo Thụy An, vụ án nầy chỉ là sự trả thù cá
nhân của Tố Hữu mà thôi. Thụy An kể rằng trong một lần gặp nhau ở Hội
nhà văn Hà Nội, Tố Hữu nói với Thụy An: "Tôi thấy chị làm thơ cũng khá, sao không đưa cho báo đăng?" Thụy An liền trả lời: “Thơ thì chỉ có một cái chiếu mà anh ngồi hết cả chỗ thì còn đâu ra chỗ mà ngồi. Tôi không thích ngồi ở mép chiếu."
Từ đó Tố Hữu để tâm thù ghét và kiếm cơ hội ám hại Thụy An. Đó là
nguyên nhân chính đưa đến việc Thụy An bị bộ máy tuyên truyền cộng sản
dưới quyền Tố Hữu vu cáo và bà bị truy tố ra tòa án, để cuối cùng lãnh
15 năm tù giam.(Bà Thụy An kể cho ông Q.)
Thụy An ở bị nhà cầm quyền cộng sản giam từ 1960 đến 1973. Sau hiệp định Paris
(27-1-1973), bà ra khỏi tù trong dịp mà cộng sản gọi là “Đại xá chính
trị phạm”. Bà được cộng sản cho vào sinh sống ở Sài Gòn năm 1977. Lúc
đó, một số con của bà đã di tản qua Hoa Kỳ. Bà liên lạc được với các con
nhưng chưa có cơ hội gặp lại. Sau đây là thư bà Thụy An gởi cho người
con trai đầu là Bùi An Dương: (thủ bút do ông Q. cung cấp)
Kết luận
Trước đây, đã có nhiều sách báo viết về vụ án mạng Đỗ Đình Đạo, nhưng
thiếu ý kiến của những người trong cuộc hoặc con cháu của người trong
cuộc kể lại. Ngoài các tài liệu cũ, bài viết nầy chẳng những dựa vào
những cuộc nói chuyện với con cháu của cả hai bên ông Đỗ Đình Đạo và bà
Thụy An, mà còn kiểm chứng thêm với một số thân hữu lớn tuổi đã từng
trải qua giai đoạn chuyển tiếp ở Hà Nội và Hải Phòng năm 1954, trước khi
di cư vào Nam, đã từng đọc báo hay nghe thuật lại diễn tiến vụ án. Hy
vọng bài báo nầy có thể góp thêm vài thông tin mới, ví dụ mối quan hệ
giữa Đỗ Đình Đạo và Thụy An là tình bạn trong sáng giữa hai người và hai
gia đình, chứ hai người không phải là tình nhân như một số tài liệu
trước đây.
Tuy nhiên, cuối cùng vấn đề quan trọng là ai đã sát hại Đỗ Đình Đạo tối
29-7-1954 tại nhà số 1 đường Tuyên Quang, tức đường Cao Bá Quát, thì vẫn
chưa có câu trả lời cụ thể, ngoài sự hoài nghi là cái chết của Đỗ Đình
Đạo nằm trong kế hoạch giết tiềm lực của Việt Minh cộng sản, thủ tiêu
tất cả những ai có khả năng chống lại cộng sản. Như thế, nếu cộng sản
còn cầm quyền, thì có thể nghi án nầy sẽ chìm dần theo thời gian mà
chẳng bao giờ có phần kết luận.
No comments:
Post a Comment